Có bao giờ bạn nhìn vào màn hình máy tính đang nhấp nháy con trỏ chuột, xung quanh là bốn bề tĩnh lặng, và tự hỏi: “Giữa thời đại này, liệu những gì mình đang viết ra có ai đón nhận?”
Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà mọi thứ đều vận động với vận tốc chóng mặt. Những video vài mươi giây lướt qua vội vã trên màn hình điện thoại, những cái chạm lướt nhanh, những tiếng cười sảng khoái nhưng dễ quên… Bản đồ giải trí đang bị chiếm lĩnh bởi âm thanh và hình ảnh ngắn hạn. Trong bối cảnh ấy, việc bạn chọn ngồi xuống, đối diện với trang giấy trắng hay màn hình trống không, và kiên nhẫn gõ từng chương truyện – đó không chỉ là đam mê.
Đó chính là một sự dũng cảm khác biệt.

-
“Nếu mình không làm được thì sao?”
-
“Nếu tác phẩm của mình chìm nghỉm giữa hàng ngàn cuốn sách khác thì sao?”
-
“Liệu mình có đang lãng phí thời gian cho một giấc mơ viển vông?”
-
“Cuối cùng, mình sẽ trở thành một tác giả như thế nào?”
Nỗi sợ “không đủ tốt” là bộ lọc tàn nhẫn nhất của văn chương. Nó khiến nhiều người từ bỏ ngay từ khi chưa kịp đặt dấu chấm hết cho chương một. Nhưng bạn có biết điểm khác biệt giữa một người viết nghiệp dư và một tác giả thực thụ là gì không?
Người thực thụ cũng sợ, nhưng họ vẫn viết.
Điều gì khiến bạn cầm bút?
Hãy quay ngược thời gian về khoảnh khắc đầu tiên bạn muốn viết. Đó có phải là vì bạn muốn nổi tiếng, muốn kiếm triệu đô? Hay câu trả lời nguyên bản hơn nhiều: Bạn viết vì bên trong bạn có một thế giới đang gào thét đòi được sinh ra.
Bạn viết vì có một nhân vật đang khóc trong đầu bạn và chỉ có bạn mới giải thoát được cho họ. Bạn viết vì một ký ức, một mảnh vỡ cảm xúc nào đó của cuộc đời nếu không được cố định lại bằng chữ, nó sẽ biến mất mãi mãi.
Sứ mệnh của một tác giả không phải là tạo ra một cuốn sách bán chạy nhất (Best-seller), mà là trung thực với thế giới bên trong mình.
Bạn không cần phải rực rỡ theo cách của người khác. Mỗi người cầm bút là một hệ sinh thái độc bản. Có những nhà văn như vầng mặt trời chói lọi, nhưng cũng có những người như ngọn đèn dầu trong đêm sâu – không làm bừng sáng cả bầu trời, nhưng đủ để soi lối cho một tâm hồn đang lạc lối tìm về.
Sức mạnh lớn nhất thế giới thuộc về bạn
Giữa kỷ nguyên của những video vài mươi giây lướt qua vội vã, việc bạn chọn ngồi xuống và kiên nhẫn gõ từng chương truyện chính là một sự dũng cảm khác biệt. Ai đó có thể bảo truyện chữ đang lép vế, nhưng chúng tôi tin rằng những giá trị sâu sắc nhất của tâm hồn chỉ có thể được chuyên chở trọn vẹn qua những con chữ biết đi.
Đừng để sự bùng nổ của âm thanh, hình ảnh ngắn hạn làm lu mờ đi bản sắc và đam mê sáng tạo độc bản của riêng bạn. Hãy nhớ đến câu nói kinh điển trong A Monster Calls:
“What is the most powerful force in the world? A story.” (Điều gì là sức mạnh lớn nhất trên thế giới? Một câu chuyện.)
Thế giới này vận hành bằng những câu chuyện. Và một “tác giả xuất sắc” không được định nghĩa bằng số lượng người hâm mộ, mà được định nghĩa bằng việc họ có dám đi đến tận cùng câu chuyện của mình hay không. Bạn xuất sắc khi bạn chiến thắng được nỗi sợ “mình không làm được” để hoàn thành dòng chữ cuối cùng.
Bạn sẽ trở thành tác giả như thế nào?
Câu trả lời không nằm ở tương lai, nó nằm ở hiện tại. Bạn sẽ là người định hình nên định nghĩa đó.

mituot2007.com được dựng lên không phải để phán xét tác phẩm của bạn hay hay dở, rực rỡ hay bình phàm. Nơi đây được sinh ra để ôm ấp, bảo vệ và cùng bạn đi qua những ngày tháng hoài nghi ấy. Chúng tôi ở đây để nhắc bạn nhớ rằng: Hành trình vạn dặm của một tác phẩm lớn luôn bắt đầu từ những dòng chữ đầu tiên được viết bằng cả trái tim.
Hãy ngừng tự hỏi “nếu không làm được thì sao”, và bắt đầu viết để xem “mình có thể đi xa đến nhường nào”.
Thế giới này cần những câu chuyện của bạn!
