Ở bài viết trước, tụi mình đã dựng xong bộ xương sườn cấu trúc vững chãi cho cuốn tiểu thuyết. Tuần này, tụi mình sẽ thổi linh hồn vào bộ xương đó bằng cách nhào nặn ra yếu tố sống còn của mọi tác phẩm: Nhân vật lôi cuốn.
Đã bao giờ bạn lật lại bản thảo, nhìn đứa con tinh thần của mình rồi thở dài: “Sao nhân vật của mình nhạt nhẽo thế nhỉ? Kém xa cái nhân vật truyện A, truyện B mà mình mê mẩn ngày xưa!”. Đừng vội nản lòng và vứt bản nháp vào sọt rác! Điều đầu tiên và quan trọng nhất: Bạn phải là người đầu tiên tin tưởng và tự hào vào sự độc đáo của đứa con do chính mình dứt ruột đẻ ra.
Tuy nhiên, niềm tin thôi là chưa đủ. Để biến một kẻ trên giấy thành một nhân vật khiến độc giả khóc hận, thương nhớ và không thể lãng quên, bạn cần cài cắm chính xác 4 lõi DNA sau đây:
DNA 1: ĐỘNG LỰC RÕ RÀNG (Mục tiêu sống còn)
Một nhân vật hấp dẫn luôn có lý do tối thượng cho mỗi việc họ làm. Động lực đó phải chân thực, rõ ràng và kết nối được với cảm xúc của người đọc. Họ phải đang khao khát hoặc chiến đấu cho một điều gì đó — dù là cuộc chiến vĩ mô bên ngoài hay cuộc chiến nội tâm âm thầm bên trong. Chính cái động lực này mới là thứ kéo độc giả “lên thuyền” để đồng hành cùng nhân vật.
TIP của Mít Ướt: Đừng để nhân vật hành động kiểu “tác giả bảo thế”. Hãy cho họ một lý do: Tại sao họ phải kiếm tiền? Tại sao họ phải trả thù? Tại sao họ phải bỏ trốn?
DNA 2: SỰ PHỨC TẠP VÀ ĐA CHIỀU (Bản chất “con người”)
Trên đời này làm gì có ai hoàn hảo, và nhân vật của bạn cũng vậy. Một nhân vật được xây dựng theo kiểu “mười phân vẹn mười“, việc gì cũng giỏi, lúc nào cũng đúng sẽ chỉ là một con búp bê nhựa cứng nhắc và nhanh chóng bị lãng quên.
Chính những điểm yếu, nỗi sợ hãi thầm kín, những vết sẹo lỗi lầm trong quá khứ mới là chất xúc tác khiến nhân vật trở nên “người” hơn, thực tế hơn và đáng yêu hơn trong mắt độc giả.
DNA 3: VÒNG CUNG BIẾN ĐỔI (CHARACTER ARC)
Nhân vật lôi cuốn không bao giờ dậm chân tại chỗ. Họ không thể là một người giống hệt nhau từ chương 1 cho đến chương cuối cùng. Qua dòng chảy của biến cố, họ phải thay đổi: hoặc là trưởng thành hơn, kiên cường hơn sau vấp ngã; hoặc là tha hóa đi vì nghịch cảnh. Hành trình trầy da tróc vảy này mới giúp độc giả cảm thấy thời gian họ bỏ ra để đọc cuốn tiểu thuyết của bạn là hoàn toàn xứng đáng.
Vì phần này rất quan trọng nên mình sẽ có một bài riêng để viết về nó, các bạn nhớ theo dõi nhé!
DNA 4: GIỌNG NÓI VÀ BẢN SẮC RIÊNG BIỆT
Cách nhân vật nói năng (sử dụng từ ngữ), cách họ suy nghĩ và phản ứng trước nghịch cảnh chính là căn cước công dân của họ. Độc giả phải nhận diện được nhân vật ngay lập tức thông qua một câu thoại hay một hành động xử lý tình huống mà không thể nhầm lẫn với bất kỳ ai khác trong truyện.
TÂM SỰ CỦA MÍT ƯỚT
Một nhân vật tuyệt vời không cần phải hoàn hảo, nhưng họ cần phải “THẬT” — thật với logic của câu chuyện và thật trong chính trái tim bạn. Khi bạn đủ hiểu và yêu mến nhân vật của mình, độc giả tự khắc sẽ cảm nhận được điều đó.
Thế nhưng, có trong tay một nhân vật siêu hay trong đầu rồi, làm sao để “trình diễn” cái hay đó ra cho thế giới thấy mà không bị phản tác dụng? Né cái bẫy này như thế nào? Hãy lật sang trang tiếp theo để đọc Phần tiếp theo: 3 Phương pháp truyền tải sức hút nhân vật — Tuyệt đối né cú sập bẫy “Ố dề” nhé!




